Tìm hiểu xu hướng tiết yếu Kinh Dịch tại Việt Nam từ thế kỷ XVII đến đầu thế kỷ XX

Các tác giả

  • Bùi Bá Quân Trường Đại học Khoa học Xã hội và Nhân văn, ĐHQG Hà Nội Tác giả

DOI:

https://doi.org/10.33100/tckhxhnv10.6.BuiBaQuan

Từ khóa:

Dịch học Việt Nam, Dịch kinh tiết yếu, Hy kinh đại toàn, Kinh điển Nho gia tại Việt Nam

Tóm tắt

Tiết yếu là một trong ba xu hướng lớn của Kinh học cũng như Dịch học Việt Nam. Hoạt động này diễn ra liên tục, phổ biến suốt hơn hai trăm năm từ cuối thế kỷ XVII đến đầu thế kỷ XX, nhưng đặc biệt phát triển mạnh và toàn diện vào nửa cuối thế kỷ XVIII - khi nhu cầu chấn hưng Nho học đã trở nên bức thiết. Tiết yếu là một giải pháp tất yếu để tiếp cận kinh điển nhằm phục vụ khoa cử, đồng thời cũng là hoạt động giải đọc kinh điển. Đặt vấn đề nghiên cứu xu hướng tiết yếu Kinh Dịch, tiếp cận từ “diện” và “điểm”, bài viết này đã làm rõ mối liên hệ giữa “cái học vụ thực” và “cái học nghĩa lý” trong các tác phẩm tiết yếu. Bên cạnh đó, bài viết cũng phân tích các quan điểm và phương thức tiết yếu Kinh Dịch ở Việt Nam thể hiện qua hai tác phẩm Hy kinh đại toàn Dịch kinh tiết yếu, cùng sự lưu truyền và tính hệ quả của chúng.

Ngày nhận 16/01/2024; ngày chỉnh sửa 25/4/2024; ngày chấp nhận đăng 30/12/2024

Downloads

Download data is not yet available.

Đã Xuất bản

2026-02-24

Số

Chuyên mục

Bài nghiên cứu

Cách trích dẫn

[1]
Bùi Bá Quân 2026. Tìm hiểu xu hướng tiết yếu Kinh Dịch tại Việt Nam từ thế kỷ XVII đến đầu thế kỷ XX. Tạp chí Khoa học Xã hội và Nhân văn (VNU Journal of Social Sciences and Humanities). 10, 6 (Feb. 2026), 594–611. DOI:https://doi.org/10.33100/tckhxhnv10.6.BuiBaQuan.

Các bài báo tương tự

61-70 của 883

Bạn cũng có thể bắt đầu một tìm kiếm tương tự nâng cao cho bài báo này.