Hoạt động ngoại giao văn hoá Việt Nam: Từ góc nhìn lý thuyết đến thực tiễn
DOI:
https://doi.org/10.33100/tckhxhnv9.3.NguyenThanhChung-NguyenHongTanTừ khóa:
chính sách đối ngoại, ngoại giao văn hoá, lợi ích quốc gia - dân tộc, sức mạnh mềm, Việt NamTóm tắt
Văn hoá là một trong những thành tố quan trọng cấu thành nên sức mạnh của một quốc gia. Trong bối cảnh toàn cầu hoá diễn ra mạnh mẽ và sâu rộng, nhiều quốc gia đã sử dụng văn hoá như một công cụ để gia tăng sức mạnh mềm nhằm xây dựng hình ảnh và tăng cường ảnh hưởng của quốc gia đó trên chính trường quốc tế. Vì vậy, ngoại giao văn hoá đã và đang trở thành một trong những trụ cột chính trong hoạt động ngoại giao của nhiều quốc gia, bao gồm Việt Nam. Sử dụng yếu tố văn hoá trong các hoạt động ngoại giao đã được áp dụng từ sớm, nhưng đến năm 2009, khái niệm ngoại giao văn hoá mới được chính thức đưa vào sử dụng và đặt trọng tâm là một trong ba trụ cột chính của hoạt động ngoại giao toàn diện và hiện đại. Bài viết này nhằm tìm hiểu khái niệm và vai trò ngoại giao văn hoá trong chính sách đối ngoại của Việt Nam. Bên cạnh đó, các tác giả cũng tổng hợp và đánh giá một số thành tựu tiêu biểu của hoạt động ngoại giao văn hoá Việt Nam trong giai đoạn hiện nay, đặc biệt từ sau Quyết định về “Chiến lược ngoại giao văn hoá đến năm 2020” được Chính phủ phê duyệt.
Ngày nhận 17/10/2022; ngày chỉnh sửa 12/12/2022; ngày chấp nhận đăng 30/6/2023
